|   |   |   |   | 
  |     |     In

Em thương mến,

 

Sáng nay, không hiểu tại sao, mở mắt dậy, người chị nghĩ đến đầu tiên là em, chứ không phải là chồng con chị!

 

Vì kiến thức chẳng được bao nhiêu, đầu óc tâm hồn cũng đã nhiều phần cùn nhụt, người đàn bà nhút nhát ích kỷ này bao lâu nay chỉ bó gọn trong đời sống gia đình, cùng lắm là anh em, họ hàng mà thôị  Huống chi nghĩ đến cả một dân tộc thì chị không dám, hay chuyện quốc gia đại sự lại càng không dám nữạ

  

Nhưng mấy lúc gần đây, tầm nhìn của chị đã phóng xa hơn một tí...  Vâng, tự nhiên chị lại thao thức trăn trở về những người kém may mắn hơn chị.  Thao thức rất nhiềụ Trăn trở rất nhiềụ  Những tiếng như "thao thức", "trăn trở"... mà trước đây chị đọc đâu đó hoặc bày đặt gán vào tâm sự mình khi viết văn làm thơ, bây giờ chị mới thấy, mới thực sự hiểu được ý nghĩa và căn nguyên của nó.

 

Vì chị đã ngẫm nghĩ hoài, vào buổi tối trong câu kinh cuối ngày và buổi sáng trong lời cầu nguyện xót xạ  Chị thắc mắc.  Chị tự hỏị  Chị tự trả lờị  Và chị lại trăn trở, lại thao thức.  Chị không hiểu tại sao song song với những người sang giầu, xinh đẹp, quyền hành tột đỉnh, Thượng Đế lại còn sinh ra những người khổ cực, nghèo nàn, hẩm hiu đến tận cùng như vậy!

 

Trên thế giới này, có biết bao nhiêu cảnh trớ trêu, mà người ta thường nói một cách giản dị là "bất công", sao ông Trời không san sẻ cho ngang nhau, cho công bằng một chút nhỉ?  Đọc đến đây, chắc em cười bảo chị ấu trĩ.  Thì đúng rồi chứ còn gì nữa!  Chị chẳng muốn suy nghĩ gì sâu xa hơn đâụ  Chị chỉ đau lòng, chị chỉ muốn làm gì đó để những người mà chị biết đang khổ lắm, bớt được phần nào khổ đaụ  Một cái khổ rất dễ chữa, cái khổ về vật chất, cái khổ thiếu cơm ăn áo mặc, cái khổ từ căn bản của đời sống con ngườị

 

Gần gũi là những đồng bào của chúng ta, cùng mầu da, cùng ngôn ngữ và có thể cũng cùng giòng tộc đang vất vưởng trên những miền đất khô khan cằn cỗi ở Việt nam.  Mất mùa - Hạn hán - Bão lụt - Dịch nạn liên tiếp tàn phá, đào mòn thân xác cũng như tinh thần những người cùng cực nàỵ

 

Giữa lúc chị còn vô tư trong niềm hạnh phúc đầy đủ của gia đình, thì em đã biết, đã nhìn ra và đã bắt tay vào việc.

 

Giữa lúc chị còn đang làm dáng tâm hồn và đời sống của mình bằng những nỗi buồn viển vông, thương mây nhớ gió, thì em đã khôn ngoan hơn, đã thực tế hơn và đã tìm cách giúp đồng bào hoạn nạn trên xứ sở nghèo nàn của mình.

 

Cho đến một ngày, em gọi chị, thủ thỉ về những gì em làm…

 

Tâm hồn chị như tìm được đúng nguồn cội của nó, gặp đúng tần số nên rúng động mãnh liệt, rung động thiệt tình.

 

Rồi hôm ấy, khung cảnh tình quá em nhỉ?  Trong thời khắc hơi khuya khoắt đó…  Ba đứa mình, chị MH và chị dìu em ở giữa - vì đầu gối em bị đau - dạo một vòng dưới ánh trăng - cứ gọi là thế đi nhé - vì chị cảm thấy ánh trăng như cúi xuống, âu yếm ôm lấy tụi mình, theo mình từng bước…

 

Bờ hồ uốn quanh, mặt nước hiền lành, từng bước chân êm êm trên triền cỏ hay lạo xạo trên những viên sỏi trắng dễ thương.

 

Những câu chuyện nhẹ nhàng, những kinh nghiệm sống đơn sơ cùng những lời dí dỏm khi trầm khi bổng theo làn gió mát, bay bay giữa không gian thanh vắng, đôi lúc như vỡ ra bởi những tiếng cười không kìm giữ nổị

 

Nhưng nhiều nhất vẫn là một điểm chung, mà ba tâm hồn mình đã tự nhiên gặp nhau ở đó.  Là những gì mình cùng muốn thực hiện và chị nhìn thấy vết thương trong tim em vẫn chưa lành hẳn - Em như con chim bị đạn, đôi cánh đã dang ra nhưng lại rụt rè sợ hãi không dám vỗ.  Và cứ dang ra thế, lấn cả chỗ cho hạnh phúc riêng tư, cho an vui bản thân.  Chị thương em quá.  Nhưng chị lại càng nhỏ bé nhút nhát hơn em bội phần.  Để rồi tự đáy thâm tâm, tụi mình cùng buồn.  Nếu cứ nhìn xuống hai bàn chân thôi hoặc chỉ nhìn qua vai chồng con, thì chắc chắn mình không có nỗi buồn khó tả nàỵ  Tại mình nhìn hơi xa tầm mắt ngắn của mình, tại mình muốn xoa dịu những vết thương của đồng loạị..

 

"Một cây làm chẳng nên non"

 

Em thương mến, chẳng phải chỉ riêng em, chẳng phải chỉ riêng chị có nỗi ưu tư đó đâụ  Nhiều người lắm, những người ta đã biết rồi, và còn nhiều những người ta chưa biết hay sẽ biết, sẵn sàng bắt tay khi nghe tiếng kêu gọi của chúng tạ  Là anh em bạn hữụ.. Tất cả sẽ 

 

"Bao cây chụm lại nên hòn núi cao".  

 

Thượng Đế tạo dựng đủ mầu sắc, từ màu đen xỉn cho tới mầu hồng tươi để thử thách chúng ta xem mỗi người có khôn ngoan, có biết cách pha chế sao cho cuộc đời mình cũng như tất cả những gì chung quanh mình trở thành một hạnh phúc thật sự đỏ thắm không hời hợt, không giả tạọ

 

Thôi nhé, em đang dưỡng thương, chị có làm em nhức đầu với lá thư chưa có đoạn kết này không?  Mong rằng những lạc quan của chị sẽ làm vết sẹo trong em biến mất, để tâm hồn em lại có được làn da tươi sáng như xưạ 

 

Cầu chúc em mau bình phục.

 

antrinh

 

Em thương mến,

 

Sáng nay, không hiểu tại sao, mở mắt dậy, người chị nghĩ đến đầu tiên là em, chứ không phải là chồng con chị!

 

Vì kiến thức chẳng được bao nhiêu, đầu óc tâm hồn cũng đã nhiều phần cùn nhụt, người đàn bà nhút nhát ích kỷ này bao lâu nay chỉ bó gọn trong đời sống gia đình, cùng lắm là anh em, họ hàng mà thôị  Huống chi nghĩ đến cả một dân tộc thì chị không dám, hay chuyện quốc gia đại sự lại càng không dám nữạ

  

Nhưng mấy lúc gần đây, tầm nhìn của chị đã phóng xa hơn một tí...  Vâng, tự nhiên chị lại thao thức trăn trở về những người kém may mắn hơn chị.  Thao thức rất nhiềụ Trăn trở rất nhiềụ  Những tiếng như "thao thức", "trăn trở"... mà trước đây chị đọc đâu đó hoặc bày đặt gán vào tâm sự mình khi viết văn làm thơ, bây giờ chị mới thấy, mới thực sự hiểu được ý nghĩa và căn nguyên của nó.

 

Vì chị đã ngẫm nghĩ hoài, vào buổi tối trong câu kinh cuối ngày và buổi sáng trong lời cầu nguyện xót xạ  Chị thắc mắc.  Chị tự hỏị  Chị tự trả lờị  Và chị lại trăn trở, lại thao thức.  Chị không hiểu tại sao song song với những người sang giầu, xinh đẹp, quyền hành tột đỉnh, Thượng Đế lại còn sinh ra những người khổ cực, nghèo nàn, hẩm hiu đến tận cùng như vậy!

 

Trên thế giới này, có biết bao nhiêu cảnh trớ trêu, mà người ta thường nói một cách giản dị là "bất công", sao ông Trời không san sẻ cho ngang nhau, cho công bằng một chút nhỉ?  Đọc đến đây, chắc em cười bảo chị ấu trĩ.  Thì đúng rồi chứ còn gì nữa!  Chị chẳng muốn suy nghĩ gì sâu xa hơn đâụ  Chị chỉ đau lòng, chị chỉ muốn làm gì đó để những người mà chị biết đang khổ lắm, bớt được phần nào khổ đaụ  Một cái khổ rất dễ chữa, cái khổ về vật chất, cái khổ thiếu cơm ăn áo mặc, cái khổ từ căn bản của đời sống con ngườị

 

Gần gũi là những đồng bào của chúng ta, cùng mầu da, cùng ngôn ngữ và có thể cũng cùng giòng tộc đang vất vưởng trên những miền đất khô khan cằn cỗi ở Việt nam.  Mất mùa - Hạn hán - Bão lụt - Dịch nạn liên tiếp tàn phá, đào mòn thân xác cũng như tinh thần những người cùng cực nàỵ

 

Giữa lúc chị còn vô tư trong niềm hạnh phúc đầy đủ của gia đình, thì em đã biết, đã nhìn ra và đã bắt tay vào việc.

 

Giữa lúc chị còn đang làm dáng tâm hồn và đời sống của mình bằng những nỗi buồn viển vông, thương mây nhớ gió, thì em đã khôn ngoan hơn, đã thực tế hơn và đã tìm cách giúp đồng bào hoạn nạn trên xứ sở nghèo nàn của mình.

 

Cho đến một ngày, em gọi chị, thủ thỉ về những gì em làm…

 

Tâm hồn chị như tìm được đúng nguồn cội của nó, gặp đúng tần số nên rúng động mãnh liệt, rung động thiệt tình.

 

Rồi hôm ấy, khung cảnh tình quá em nhỉ?  Trong thời khắc hơi khuya khoắt đó…  Ba đứa mình, chị MH và chị dìu em ở giữa - vì đầu gối em bị đau - dạo một vòng dưới ánh trăng - cứ gọi là thế đi nhé - vì chị cảm thấy ánh trăng như cúi xuống, âu yếm ôm lấy tụi mình, theo mình từng bước…

 

Bờ hồ uốn quanh, mặt nước hiền lành, từng bước chân êm êm trên triền cỏ hay lạo xạo trên những viên sỏi trắng dễ thương.

 

Những câu chuyện nhẹ nhàng, những kinh nghiệm sống đơn sơ cùng những lời dí dỏm khi trầm khi bổng theo làn gió mát, bay bay giữa không gian thanh vắng, đôi lúc như vỡ ra bởi những tiếng cười không kìm giữ nổị

 

Nhưng nhiều nhất vẫn là một điểm chung, mà ba tâm hồn mình đã tự nhiên gặp nhau ở đó.  Là những gì mình cùng muốn thực hiện và chị nhìn thấy vết thương trong tim em vẫn chưa lành hẳn - Em như con chim bị đạn, đôi cánh đã dang ra nhưng lại rụt rè sợ hãi không dám vỗ.  Và cứ dang ra thế, lấn cả chỗ cho hạnh phúc riêng tư, cho an vui bản thân.  Chị thương em quá.  Nhưng chị lại càng nhỏ bé nhút nhát hơn em bội phần.  Để rồi tự đáy thâm tâm, tụi mình cùng buồn.  Nếu cứ nhìn xuống hai bàn chân thôi hoặc chỉ nhìn qua vai chồng con, thì chắc chắn mình không có nỗi buồn khó tả nàỵ  Tại mình nhìn hơi xa tầm mắt ngắn của mình, tại mình muốn xoa dịu những vết thương của đồng loạị..

 

"Một cây làm chẳng nên non"

 

Em thương mến, chẳng phải chỉ riêng em, chẳng phải chỉ riêng chị có nỗi ưu tư đó đâụ  Nhiều người lắm, những người ta đã biết rồi, và còn nhiều những người ta chưa biết hay sẽ biết, sẵn sàng bắt tay khi nghe tiếng kêu gọi của chúng tạ  Là anh em bạn hữụ.. Tất cả sẽ 

 

"Bao cây chụm lại nên hòn núi cao".  

 

Thượng Đế tạo dựng đủ mầu sắc, từ màu đen xỉn cho tới mầu hồng tươi để thử thách chúng ta xem mỗi người có khôn ngoan, có biết cách pha chế sao cho cuộc đời mình cũng như tất cả những gì chung quanh mình trở thành một hạnh phúc thật sự đỏ thắm không hời hợt, không giả tạọ

 

Thôi nhé, em đang dưỡng thương, chị có làm em nhức đầu với lá thư chưa có đoạn kết này không?  Mong rằng những lạc quan của chị sẽ làm vết sẹo trong em biến mất, để tâm hồn em lại có được làn da tươi sáng như xưạ 

 

Cầu chúc em mau bình phục.

 

antrinh

 

  |     |  In Bài  In